bo me ly hon

Bố Mẹ Ly Hôn Con Phải Làm Sao?

​Đã bao giờ bạn yêu thương những người mà họ lại làm bạn đau lòng chưa?

Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện về việc tôi đã thay đổi cách suy nghĩ của mình về gia đình như thế nào.

Có thể bạn sẽ thấy bản thân mình trong câu chuyện này và tránh được những lỗi lầm không đáng có.

More...

Tôi chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ cả. Bố mẹ không bao giờ lắng nghe tôi nói, họ luôn làm theo cách của họ.

Tôi phải mặc những bộ quần áo theo ý thích của mẹ tôi.

Tôi mong muốn được đi học nhảy nhưng bố mẹ tôi cho đó là một chuyện nực cười.

Bố bắt tôi học võ, còn mẹ thì lại muốn tôi học piano. Đó là họ muốn, không phải tôi.

Bố mẹ tôi thì luôn cãi nhau về mọi việc, họ không bao giờ chịu lắng nghe lẫn nhau.

Tôi đã luôn sợ rằng sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy đến với gia đình mình. Tôi đã cố gắng không nghĩ về nó.

Nhưng, ghét của nào trời trao của ấy, ngày tồi tệ đó cũng đã đến.

Đó là lúc bố mẹ gọi tôi vào phòng và nói: "Con trai, bố mẹ có tin xấu muốn nói với con..." Bố mẹ tôi sắp ly hôn.

Tôi rất sốc khi nghe được điều đó. Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì tiếp theo. Tôi vù chạy về phòng, leo lên giường, trùm kín chăn mà khóc nức nở. Tôi hi vọng họ sẽ thay đổi ý định điên rồ đó.

Mọi hi vọng của tôi vụt tắt khi họ vào phòng tôi và nói: "Bây giờ con phải lựa chọn sống với bố hoặc là mẹ."

Bố mẹ bảo họ cần câu trả lời ngay bây giờ. Nhưng tôi bảo họ là muốn dành thời gian suy nghĩ thêm. Tôi không dám tưởng tượng cuộc sống sắp tới của mình sẽ như thế nào nữa.

Đây là lần đầu tiên bố mẹ hỏi ý kiến của tôi. Tôi không muốn đưa ra một quyết định nào cả. Điều duy nhất mà tôi nghĩ là chúng tôi sẽ dành thời gian sắp tới cho nhau như thế nào đây.

Sáng hôm sau tôi thức dậy. Cứ ngỡ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, là một cơn ác mộng tồi tệ.

Bố và mẹ bắt đầu chiều chuộng tôi hơn, ngừng cằn nhằn về điểm số của tôi. Tôi đã luôn mong ước được như vậy.

Tôi chưa bao giờ có được những thứ mà tôi muốn. Nhưng giờ, cứ mỗi lần tôi muốn cái gì là bố mẹ đều mua nó cho tôi. Tôi không thể tin được điều này. Tôi gần như khóc lên vì sung sướng. Cuối cùng tôi cũng đã được gia đình yêu thương.

Chẳng hạn như tôi nói muốn nuôi một chú cún, ngay lập tức mẹ đã dắt tôi đi mua nó về.

Bố mẹ tiếp tục hỏi tôi về lựa chọn sống với ai. Làm sao tôi có thể trả lời được chứ. Tôi thậm chí còn không muốn nghĩ về điều đó. Thay vì đưa ra câu trả lời, tôi tiếp tục đòi mua cái này cái nọ. Lúc thì là quần áo mới, giày dép mới, lúc thì là vé xem live show của Sơn Tùng mtp, thậm chí cả iPhone. Bất cứ tôi đòi hỏi gì, ngày hôm sau tôi đã có nó.

Tôi không muốn phải quyết định sống với ai. Tôi muốn điều này cứ kéo dài mãi. Biết đâu bố mẹ tôi sẽ thay đổi ý định thì sao.

Tôi nói với bố mẹ là muốn đi du lịch. Ngay lập tức họ đã mua vé máy bay. Họ không hỏi ý kiến nhau hoặc ý kiến của tôi là đi đâu. Bố muốn đi Sa Pa trong khi mẹ lại muốn đi Đà Lạt. Họ lại tiếp tục cãi nhau. Trong khi đó, ý định của tôi là muốn cả nhà cùng đi biển giống như hồi tôi còn bé.

Tôi bắt đầu suy sụp và khóc. Bố mẹ không quan tâm, điều duy nhất họ muốn là tôi phải lựa chọn sống với một trong hai người, khiến tôi giống như một món đồ để sở hữu.

Họ không bao giờ chịu lắng nghe nhau, chẳng có gì thay đổi cả. Tôi phải chọn ai đây. Trái tim tôi tan vỡ, mắt tôi sưng lên vì khóc quá nhiều.

Một hôm, bố bảo tôi đi chơi với bố thay vì phải đi học. Tôi nói nếu tôi nghỉ học sẽ có rắc rối. Nhưng bố lại nói: "Khi con sống cùng bố, con sẽ học ở một ngôi trường mới và sẽ không có rắc rối nào cả."

Chúng tôi vào một nhà hàng, bố gọi cho tôi một cái bánh kem rồi nói bố và tôi cần nói chuyện. Bố không chịu nghe tôi nói, vì thế tôi bắt đầu ăn cái bánh kem của mình.

Tôi không đói, nhưng có gì làm bây giờ ngoài việc ăn cơ chứ? Bố thì vẫn nói như độc thoại một mình. Và việc của tôi, chính là ăn.

Rồi đột nhiên, tôi cảm thấy khó thở. Tôi hốt hoảng và mắt tôi mờ dần đi.

Khi tỉnh dậy, trước mặt tôi là bác sĩ. Hoá ra tôi bị dị ứng với đậu phộng, tôi đã để quên thuốc ở nhà. Cũng may là lúc ấy trong nhà hàng cũng có người bị dị ứng giống tôi, và họ biết phải làm gì.

Tôi được đưa tới bệnh viện. Tôi đã rất sợ hãi, những suy nghĩ kinh khủng cứ chạy qua đầu tôi.

Tôi chỉ muốn được bố mẹ chú ý và lắng nghe tôi nói.

Những đồ đắt tiền mà bố mẹ đã mua cho tôi, tôi thật sự không muốn chúng. Tôi chỉ muốn bố mẹ sống cùng tôi mà thôi.

Khi bố mẹ đến bệnh viện chăm tôi, tôi lại khóc. Họ lại cãi nhau, không chú ý gì đến tôi. Mẹ đỗ lỗi cho bố vì bố đã bất cẩn. Còn bố lại trách mẹ vì đã không nhắc tôi đem thuốc theo.

Tôi bắt đầu khóc to hơn, đến nỗi bác sĩ phải chạy vào xem có chuyện gì xảy ra không. Ít nhất thì bố mẹ đã ngừng cãi nhau.

Tôi nói với bố mẹ là tôi không cần bất cứ thứ gì khác, điều tôi muốn là bố mẹ hãy quan tâm, nói chuyện cùng tôi, và hãy sống cùng tôi. Bố mẹ tôi đứng đó lặng người đi. Mẹ tôi bắt ôm mặt và khóc cạnh tôi.

Họ đi ra ngoài bàn bạc riêng, sau đó trở vào, quyết định hoãn việc ly hôn và bảo rằng chúng tôi có nhiều điều để tâm sự. Ai biết được, có lẽ họ đang nghiêm túc?

Tôi nghĩ chúng tôi vẫn còn cơ hội để sống cùng nhau như một gia đình. Chúng tôi sẽ cố gắng cho điều đó.

Bố mẹ bạn đã khi nào làm bạn đau lòng chưa? Bạn có tha thứ cho họ không? Hãy comment bên dưới nhé.

>